Băng Diễm nhận lấy ngọc bình, chiếc mũi nhỏ ghé sát ngửi ngửi, hai mắt trợn tròn xoe: "Sinh mệnh khí tức nồng đậm thật! Chủ nhân, thứ này còn lợi hại hơn cả sinh mệnh linh tuyền lần trước!"Phi Vân thú khờ khạo nói: "Băng Diễm, đừng nói nhảm nữa, mau bày trận đi."
Băng Diễm cười khẽ một tiếng, ôm ngọc bình bước tới trước Thiên Hồn Mộc. Thiên Hồn Mộc giờ đã cao bốn thước, thân cây thô to, lá cây bạc trắng, trên đỉnh ngọn có một quả màu bạc trắng to bằng bát ăn cơm tỏa ra mùi hương thanh u thoang thoảng. Bề mặt quả có vân vàng lưu chuyển, ẩn hiện phù văn nhảy động bên trong —— Thiên Hồn quả, đã được thúc chín đến trưởng thành sơ kỳ.
"Phụ thân, ngài giữ chắc thân cây, để con nhỏ linh dịch." Băng Diễm nói.
Phi Vân thú tiến lên, bốn cái chân ngắn củn bám chắc xuống đất, hai vuốt đỡ lấy thân cây. Băng Diễm mở ngọc bình, nhỏ giọt tạo hóa linh dịch đầu tiên xuống gốc cây.




